phóng viên báo chí Đinh Hữu Dư (SN 1988) bị lũ dữ lặng Bái cuốn trôi trong thời điểm tháng 10/2017. Hai ngày sau đó đó, thi thể anh được kiếm tìm thấy thân tiếng khóc bi thương của bạn thân. Mặc dù nhiên, hành trình dài mang tên anh không khi nào kết thúc. Những người ở lại sẽ cố kỉnh anh, kéo dài con mặt đường anh tạm dừng chân.


Hôm nay (21/6) - Ngày báo mạng Cách mạng Việt Nam, chúng tôi luôn dành sự tri ân đến những người đồng nghiệp đã cùng nhau sát cánh trên chặng đường vừa qua. Với trong thời điểm này, mọi người nhắc nhiều về anh Đinh Hữu Dư - chàng phóng viên qua đời lúc mới 29 tuổi trong lần tác nghiệp tại rốn lũ yên ổn Bái tháng 10/2017. Mọi sự nỗ lực kiếm tìm kiếm anh ko đem lại kết quả, thi thể anh được tìm thấy sau 2 ngày mất tích.

Ngày 20/6, chúng tôi đã bắt chuyến xe cộ từ Hà Nội, vượt hơn 100km về ninh bình thăm gia đình, bố mẹ anh Đinh Hữu Dư. Đứng chờ công ty chúng tôi ở đồi Dốc Đá (huyện vùng cao Phú Long), chú Trọng cùng cô Hà niềm nở ra tận xe xe hơi bắt tay. Cô chú bảo, đã từ lâu lắm rồi mới bao gồm đồng nghiệp về thăm anh Dư, cũng là cái duyên để shop chúng tôi lắng nghe cô chăm bẵm sự nhiều điều chưa từng kể về cậu con trai nổi tiếng ngoan hiền, hiếu thảo Đinh Hữu Dư.



Cô Hà đứng trước di ảnh của đàn ông và bật khóc. Kể từ mon 10 năm ngoái, sóng nước cuồn cuộn ở yên Bái đã cướp đi đứa nhỏ cô thương yêu nhất. "Con ko biết bơi..., và như thể đã xác định rồi, không còn một tia hy vọng nào hết!". Giữa hai chiếc tủ kính chứa rất nhiều kỉ vật người nhỏ để lại, cô Hà đặc biệt kính yêu cuốn nhật ký kết được cất riêng biệt một góc.

"Ngày 6 mon 11 năm 2006.

Bạn đang xem: Phóng viên đinh hữu dư

Thương mẹ quá, cả cuộc đời vất vả.

Chẳng bao giờ bản thân nói ra điều ấy cả nhưng mình luôn luôn nghĩ về mẹ (hơi uỷ mị). Nhưng thực sự lúc này mình chỉ muốn về vơi mẹ thôi. Bề bên cạnh mình lạnh lùng lắm nhưng vào lòng luôn là sự xúc động. Từng nào kỷ niệm hiện về. Ngày xưa...! có lẽ là dòng ngày xưa lắm, xưa lắm rồi.

Nhớ những ngày xưa những mon năm

Mẹ lầm mũi mẹ gánh gồng

Mênh sở hữu lòng mẹ ôi sâu thẳm

Thả ngập hồn bé suốt mon năm".

(Ký tên: Giang Phong).



Thẻ phóng viên báo chí trong một lần tác nghiệp của anh Đinh Hữu Dư.


Cuốn nhật ký vô tình được tìm thấy giữa sản phẩm trăm cuốn sách về nghiệp vụ báo chí. Tất cả đều đã được đóng gói để chuẩn bị đưa lên lặng Bái mấy hôm sau. Mọi thứ về Giang Phong (bút danh của anh Đinh Hữu Dư) vẫn vẹn nguyên qua từng nét chữ, qua cách anh viết, biện pháp anh trải lòng về những năm tháng tuổi 18, đôi mươi lưng chừng.

"Con vẫn còn sống, vẫn dõi theo bố mẹ mỗi ngày. Bao giờ nhớ con, cô sẽ lần giở từng trang nhật ký... Mẹ nhớ con lắm, Dư à". Cô Hà ko kìm nén nổi cảm xúc dịp này, mắt cô lại đỏ hoe, vài ba giọt nước rơi lã chã bên trên bìa xung quanh cuốn sổ. Cô nâng niu, cất giữ từng chút một kỷ niệm về bé trai, về cuốn nhật cam kết mang thương hiệu Đinh Hữu Dư.

"Nước lũ cuồn cuộn đưa con đi mất..."

Những ngày đầu mon 10 năm 2017, miền Bắc Việt nam giới hứng chịu trận lũ quét lịch sử với sức hủy hoại kinh hoàng. Ở đâu đó dưới lớp bùn đất hoang tàn của những gì còn sót lại, gồm những nhỏ người mãi sau nằm lại với đất Mẹ. Trời mây im Bái, người thân, bạn bè và đồng nghiệp,... Tất cả đều với một nỗi đau ko tên, thương xót hướng về người phóng viên trẻ tuổi của Thông tấn buôn bản Việt phái mạnh - anh Đinh Hữu Dư.



Ngày anh Dư gặp nạn, chú Trọng cùng cô Hà không hề khóc. Chú bình tĩnh vội phi xe về căn nhà nhỏ bên trên đồi Dốc Đá, thôn vùng cao Phú Long của huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình. Chú thuộc đồng nghiệp của anh Dư cấp tốc lên yên Bái, cô Hà vì suy tim độ 3 buộc phải chỉ được phép ở nhà chờ tin con. Thời gian đầu trong suy nghĩ của mình, cô vẫn tin anh Dư chỉ bị vấp ngã cầu thôi, "Con sẽ dính được vào một vật như thế nào đó để sống sót!". Nhưng ko phải thế, lũ dữ im Bái dâng lên với sức tàn phá kinh hoàng đã cuốn anh mất tích.

"Dư ko biết bơi con cháu ơi (cô Hà bật khóc). Lúc nghe tới tin lũ cuồn cuộn đưa con đi mất, cô xác định mất con. Cô chỉ thầm mong thi thể nhỏ được nguyên vẹn, không bị đau đớn gì...".



Lời xin chào từ biệt lần cuối của anh

Trước lúc quay lại yên Bái tiếp tục công tác, anh Dư gồm ghé về thăm nhà, bố mẹ và người thân. Anh có bia với cá mực ra chiêu đãi mọi người. Mọi lần cô Hà sẽ là người xuống bếp, nhưng lần đó đích thân anh Dư làm. Anh đon đả mời bố cùng những bác dùng bữa, "Bố ăn đi, bố vất vả quá!".

Anh Dư còn gặp người bạn thân, cùng đi chơi, ăn uống cùng trò chuyện thật nhiều. Trước lúc lên đường, anh xin chào từ biệt mọi người vào gia đình, đặc biệt là chú Trọng cô Hà.

"Chào bố mẹ, nhỏ đi công tác!" - với đây cũng đó là lời kính chào cuối cùng anh gửi đến cô chú.


Anh Dư vốn hiền lành cần cô Hà không nhất trí việc anh theo học trường Báo. Cô từng thủ thỉ trọng điểm tình với anh, rằng: "Con hiền lắm, học sư phạm rồi về có tác dụng nhà giáo đi con". Còn chú Trọng lại muốn "điều chuyển" anh về mảng tởm tế, chứ mỗi lần nghe đài báo lũ lụt là cô chú sợ lắm.

Nhưng anh Dư một mực không đồng ý. Anh muốn có tác dụng báo để thoả mãn đam mê viết lách cùng kể mang lại độc giả của bản thân nghe về những câu chuyện anh chứng kiến, anh lắng nghe được trong cuộc sống này.


2 tủ kính chất đầy kỷ vật của anh Dư tại quê nhà.


Thời điểm anh Dư ôn thi đại học, công ty nghèo, cô Hà lại đau ốm suốt, mọi thu nhập ngân sách chi tiêu trong bên đều một tay chú Trọng lo. Đợt đó, chú cố gắng đào đất, làm nương trên mảnh đồi của gia đình để tích cóp đủ 1 triệu cho anh Dư lên thành phố thi Đại học. Bây giờ nhớ lại, chú hận bản thân bản thân nhiều lắm vì chưng đã ko thể cho đàn ông một cuộc sống bớt nhọc nhằn hơn.

"Giang Phong là cây bút danh từ thuở học sinh của Dư, trong tương lai khi còn khiến cho ở báo dân chúng rồi chuyển qua Thông tấn thôn Việt Nam, con đều giữ cái thương hiệu đó. Cứ mỗi lần đi qua một mảnh đất nào, bé lại nhặt một hòn đá mang về, cất trong một mẫu lọ. Trước đây cô ko hề xem xuất xắc giữ bất cứ đồ dùng nào của Dư, nhưng từ khi con mất, cô cố gắng kiếm tìm kiếm tất cả những gì liên quan đến con. Dư vẫn sống, vẫn dõi theo bố mẹ mỗi ngày theo phong cách đó".


Đi đến đâu, anh Dư cũng nhặt một hòn đá có về.


3 năm sau, anh sẽ được cất cánh bên trên bầu trời bao la của riêng mình

Dù không thể hoàn tất giấc mơ giản dị của riêng mình, nhưng với bọn chúng tôi, anh Dư mãi là cánh chim cất cánh cao bên trên bầu trời im Bái. Cánh chim lướt như cơn gió vượt sông núi, như bút danh Giang Phong của bao gồm anh.

Anh Dư rất mê thích hoa đào yêu cầu chú Trọng đã thiết lập hoa về đặt ngay bên bàn thờ con. Nấm mộ nhỏ của anh được cất gọn ở nghĩa trang thành phố tỉnh ninh bình cách nhà không quá xa. Trời tỉnh ninh bình mấy từ bây giờ nắng gió thất thường, cửa hàng chúng tôi vẫn quyết tâm ra tận nơi để thắp mang đến anh một nén hương. Rồi ai cũng bật khóc.

"Dư ơi, có đồng nghiệp đến thăm nhỏ này!".


Chỉ 3 năm nữa, bố mẹ sẽ đưa anh Dư lên nghĩa trang ở làng Trường Yên, huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình. Chú Trọng bảo, nơi đó đồi cao, anh Dư sẽ được hoà bản thân vào thiên nhiên như tính cách, nhỏ người phóng khoáng của anh vậy đó. Mây trời, đồi núi Trường yên cũng sẽ chở che cho anh. Rồi anh sẽ lại tiếp tục viết về mẫu đẹp, về những chuyến phiêu lưu mới của anh, vào những nơi sâu nhất, xa nhất, cực nhọc khăn nhất.

Bảo trợ đến 2 cháu ruột anh Đinh Hữu Dư đến năm 18 tuổi

Em Cún (3 tuổi) được cô Hà nuôi từ lúc mới 7 tháng tuổi, thành thử Cún "bám" bà hơn "bám" mẹ. Vào nhà, Cún là em bé bỏng có "đặc ân" được bao gồm tay anh Dư chụp mang lại rất nhiều bộ ảnh đẹp. Thời gian nào Cún cũng cười, cũng vui mỗi lúc thấy bác Dư.

Trên Cún có một anh trai năm ni 5 tuổi. Mẹ của hai bằng hữu (em gái ruột của anh Dư) rủi ro bị tai nạn, chồng lại bỏ đi bắt buộc tình cảnh rất khó khăn. Số tiền trang trải nuôi 2 bằng hữu Cún chủ yếu là vì bà nội và anh Dư bỏ ra. Đồng nghiệp cùng khóa vào TTXVN ai cũng biết anh Dư thường xuyên phải ăn mì gói cả tuần để tiết kiệm từng đồng gửi về đến bà và chăm 2 cháu.


Khi nghe tin dữ về anh Dư, lại hiểu thêm chuyện đời, chuyện nghề của người đồng nghiệp trẻ chưa một lần gặp mặt, bên báo Trần Mai Anh - người sáng lập, điều phối Chương trình "Thiện Nhân cùng những người bạn" đã liên hệ và ký kết kết biên bản ghi nhớ thỏa thuận với Đoàn bạn teen TTXVN về việc bảo trợ đến 2 con cháu ruột của anh Đinh Hữu Dư.

Với sự đỡ đầu này, hai con cháu ruột của anh sẽ được hỗ trợ sinh hoạt phí tổn bao gồm tiền học, tiền đi khám chữa bệnh và các khoản ngân sách sinh hoạt, mang đến đến năm các nhỏ xíu 18 tuổi (trung bình khoảng 500.000 đồng/tháng/cháu, chưa kể các ngân sách phát sinh). Chắc chắn, với sự giúp đỡ từ cộng đồng thì những người thân thiết của anh sẽ nhận được tình cảm cũng lớn lao như tình cảm anh giành cho cộng đồng.


Sau này khi lớn lên và đủ nhận thức, bé nhỏ Cún sẽ biết được người bác quá cố đã dành riêng yêu thương mang đến em nhiều đến như nào. Chú Trọng cũng chia sẻ, chính bé Cún sẽ là người chịu trách nhiệm hương khói trong tương lai cho anh Dư lúc 2 cô chú nằm xuống. Giờ Cún vẫn đang tung tăng theo chân chú Trọng cùng cô Hà đi khắp nơi. Em vừa là người cháu, cũng là người bé của 2 cô chú.

Nhật cam kết Đinh Hữu Dư

Cuốn nhật cam kết được tìm kiếm thấy giữa những túi sách của anh Dư khắc hoạ hình ảnh chàng bạn teen tên Giang Phong của những năm 18, đôi mươi. Lúc đó, Giang Phong có vẻ bên cạnh lạnh lùng nhưng bên phía trong lại sâu sắc vô cùng, còn sâu sắc như thế nào phải đến khi anh mất, mọi người mới nhận ra. Thực là đã thừa muộn!

Anh Dư kể về mẹ, về cha, về những vấn đề gặp phải thời học sinh, sinh viên trong những trang nhật ký của mình. Anh thừa nhận, chỉ những lúc buồn và nặng nề khăn nhất, anh mới viết nhật ký.


Cuốn nhật ký kết của anh Dư bất ngờ được tìm kiếm thấy.

Xem thêm: Tìm bài hát với lời vọng cổ đoạn tuyệt dây đào, danh sách lời ca cổ


"Ngày 6 mon 9 năm 2007,

Hôm nay lên Hà Nội bắt đầu cuộc sống của một sv - một cuộc sống bản thân chẳng muốn chờ lắm. Buồn quá. Nhớ nhà kinh khủng. Nhớ Ninh Bình, nhớ bạn bè, nhớ từng nhỏ đường góc phố, mái trường nhiều cây và lốm đốm nắng thu, bây giờ gồm lẽ rộn rạo tiếng bước chân. Nhớ quá. Giờ này ở công ty chắc mình đang cùng chúng bạn lang thang, tán gẫu... Trời ơi, giờ chỉ muốn về thôi".


Kỷ vật của anh Dư được đặt trang trọng trong tủ kính ở quê nhà.


"Ngày 18 tháng 10 năm 2009,

Cuộc sống cạnh tranh khăn nhiều so với mình tưởng. Mình đã cố gắng sống khuôn phép, chuẩn mực. Ai cũng có cách sống của riêng mình, suy nghĩ cùng cả con đường đi sau này. Mình vẫn là mình, bản thân biết điều đó. Thực sự đang bế tắc, mình không biết đi đường nào. 3 tháng không làm được gì, toàn ốm đau, tốn kém. Và nhiều chuyện khiến bản thân thật buồn.

Thương bố mẹ nuôi bản thân ăn học, cả một đời vất vả, thời gian bảo bản thân kiên nhẫn đợi chờ, lúc nào hoàn thành sứ mệnh mình sẽ ra đi.

Cố gắng!!!".


Những trang nhật ký của chàng bạn trẻ Đinh Hữu Dư những năm tuổi 20.


Trong cuốn nhật ký này anh Dư nhắc tới nhiều loại tên, là những người bạn thân thiết của anh suốt thời học sinh cùng sinh viên. Điều quan lại trọng nhất với họ, chính là được trở thành một phần trong quãng thanh xuân ngắn ngủi của anh.

Anh Dư thương mẹ bệnh tật, thương cha vất vả nhọc nhằn. Nhưng phải đến 8 năm sau, khi lục lại những kỉ vật cũ của con, chú Trọng cô Hà mới nhận ra những khó khăn của nhỏ và bật khóc vì hối hận.

"Ôi Dư thương bố mẹ lắm. Lúc cơ quan tiền tới dọn tủ sách sở hữu lên im Bái tất cả sách tham khảo, sách báo mạng thì vô tình kiếm tìm thấy cuốn nhật ký. Dư khổ lắm, cả một đời vất vả. Ngày trước Dư ở căn công ty lụp xụp ở tỉnh ninh bình với bà nội, giờ chú ân hận vì không có tác dụng được căn bên tử tế mang lại con".

Ngày trước khi quyết định đặt tên cho nhỏ trai, chú Trọng cãi nhau khổng lồ với bố. Ông nội muốn đặt thương hiệu cho con cháu là Nghĩa, nhưng chú lại thích cái tên Hữu Dư. "Dư" là dư dả, chú hy vọng muốn con trai mình sẽ sở hữu nhiều thứ, tất cả một cuộc sống sung túc, khấm khá. Và bây giờ, anh Dư chẳng phải đang dư dả tình thương mến, kính trọng của nhiều đồng nghiệp, bạn bè, người thân tuyệt sao.

Hành trình của phóng viên trẻ Đinh Hữu Dư sẽ không bao giờ kết thúc. Anh vẫn luôn luôn đồng hành cùng đồng nghiệp trên chặng đường sắp tới để viết tiếp câu chuyện còn dang dở về cuộc sống tươi đẹp này. Những người ở lại sẽ gắng anh, nối dài con đường anh tạm dừng chân.

"Về Dư nhé, muôn triệu lòng lửa đốt

Về để còn viết nốt những giấc mơ...".


phóng viên Hữu Dư qua lời nói xúc rượu cồn của bạn đồng nghiệp: Dư ăn uống mì gói cả tuần để tiết kiệm ngân sách tiền tải sách cho đàn trẻ ở Mù Cang Chải
coi theo ngày ngày một 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 đôi mươi 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 tháng tháng 1 mon 2 tháng 3 tháng bốn Tháng 5 mon 6 mon 7 tháng 8 mon 9 tháng 10 tháng 11 mon 12 20232022202120202019 xem

Đoàn giới trẻ TTXVN đã xây cất và phát động lịch trình “Tủ sách Đinh Hữu Dư” từ tháng 11/2017 nhằm mang gần như tủ sách cho với những em học viên vùng cao còn nhiều khó khăn, vất vả.


Tháng 3/2018, Đoàn bạn trẻ TTXVN phối phù hợp với Công đoàn, Hội Cựu binh sỹ cơ quan liêu đã triển khai kêu điện thoại tư vấn quyên góp và trao tặng kèm Tủ sách Đinh Hữu Dư thứ 3 mang đến Trường thcs Cúc Phương, thị trấn Nho Quan, Ninh Bình. Cũng trong thời điểm tháng 3/2018, Đoàn tuổi teen TTXVN phối phù hợp với Đoàn các đại lý Cơ quan tiền TTXVN khoanh vùng miền Trung - Tây Nguyên thực hiện và trao tặng kèm Tủ sách Đinh Hữu Dư tại trường PTDT bán trú Đinh Ruối, xã An Quang, thị trấn An Lão, Bình Định.

Tháng 12/2018, trên Điểm trường Toa Roa - ngôi trường Phổ thông dân tộc bán trú tè học với Trung học cửa hàng Hướng Lộc, xã phía Lộc, thị xã miền núi phía Hóa, Đoàn bạn teen TTXVN phối hợp với Tỉnh đoàn Quảng Trị tổ chức triển khai trao tặng kèm 'Tủ sách Đinh Hữu Dư' lắp thêm 6 và công tác 'Đông nóng cho em'. Tháng 11/2018, Đoàn thanh niên Thông tấn xã nước ta (TTXVN) khu vực miền Trung và Tây Nguyên đang trao tặng ngay “Tủ sách Đinh Hữu Dư” cho những Trường tè học với Trung học cửa hàng Lê Hồng Phong, ngôi trường Trung học nhiều huyện Hiệp Đức và Trường Trung học cửa hàng Phan Bội Châu ở thị xã miền núi Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam.


Bài viết liên quan